Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

Ước Mơ Của Ai?

          Rất nhiều bạn trẻ gặp phải tình huống này khi đang ở tuổi vị thành niên. Họ không biết họ giỏi cái gì. Họ không biết họ muốn điều gì. Thế nên, họ lắng nghe bố mẹ, bạn bèm và bắt đầu tìm một hướng đi cho cuộc đời phản ánh ước mơ và mong muốn của một người nào đó, chứ không phải bản thân hộ. Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên. Ban đầu, con cái nhìn chính mình qua đôi mắt của các bật phụ huynh và những hình mẫu khác. Họ không có thể tham chiếu. Chuyên gia tư vấn, Cecil G.Osborne, trong cuốn The Art of Understanding Yourself, nhận xét, "Đứa trẻ không hiểu về bản thân. Và tự nhận ra chính mình qua cách đánh giá của các bật phụ huynh về nó...Một đứa trẻ bị nói đi nói lại rằng nó là một đứa hư, hoặc lười, hoặc không tốt, hoặc ngu, hoặc đáng xấu hổ, hoặc vụng về, sẽ có xu hướng thể hiện đúng như những gì bố mẹ hoặc những người có thẩm quyền khác đánh giá về nó''. Rất nhiều bạn trẻ đã không xác định được tính cách của bản thân- họ đang làm theo ước mơ và mong muốn của người khác bởi vì họ muốn được chấp nhận và không biết phải làm gì khác.
        Có bao nhiêu người đã học trường luật bởi vì đó là những gì bố mẹ họ mong muốn? Có bao nhiêu người kết hôn để làm hài lòng bố mẹ? Có bao nhiêu người kiếm một công việc thực sự thay vì theo đuổi nghề nghiệp trong các bộ phim hoặc vở kịch? Bất cứ khi nào bạn thấy ai đó thay đổi nghề nghiệp của họ ở khoảng giữa cuộc đời, bạn có thể hầu như chắc chắn rằng họ đã từng sống vì ước mơ của người khác và đã lạc lối. Nếu sự chuyển đổi có tính chất đột phá như vậy có thể xảy ra, họ may mắn hơn những người không bao giờ khám phá ra và theo đuổi ước mơ của riêng mình. Thậm chí, những bật phụ huynh quá hiểu biết, quyết đoán, luôn khích lệ lại dẫn con cái họ sai hướng. Tôi biết điều này vì đã từng gặp trường hợp này khi tôi lên bảy. Bố mẹ đã thuyết phục rằng, tôi có tài năng âm nhạc. Họ mua cho tôi chiếc đàn piano và đăng ký học cho tôi. Hai năm đầu, tôi rất thích học và tập đàn.Tôi không đam mê nhưng vẫn tiếp tục chơi vì điều này khiến bố mẹ tôi vui.
       Vào lớp năm, bố mẹ quyết định mở rộng con đường âm nhạc của tôi, họ mua cho tôi một cây kèn trumpet. Thầy dạy nhạc nói với tôi rằng, miệng tôi không hợp với nhạc cụ này và thế là họ chuyển tôi sang thổi clarinet. Ted Lewis, một nhạc công clarinet nổi tiếng là người quê tôi. circleville, bang Ohio, và thế là bạn bè bắt đầu nói với tôi "Cậu có thể là Ted Lewis tiếp theo đấy!"
      Không đúng. Tôi thậm chí còn không thể ngồi vào chiếc ghế đầu tiên trong ban nhạc của trường tiểu học. Tôi là nhạc công clarinet hạng bét. hãy thực hiện ước mơ của bạn thay vì mong muốn của người khác.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét